Hình xưa VNCH
Tin tức đó đây
Sách xưa thời VNCH
Hình vui Ảnh đẹp
Lưu trữ Multi.
Loading...

1 thg 6, 2014

Hình xưa " “Tao nhớ Sài Gòn chết… mẹ !”

“Tao nhớ Sài Gòn chết… mẹ !”

30. Mai 2014 um 22:00

SÀIGÒN CỦA TÔI

Một bài viết hay về Sài gòn trên Trang “Sài Gòn xưa & nay”, của bạn Vũ thế Thành , tác già quyển " Những thằng già nhớ mẹ " với giọng văn không cầu kỳ mà ,,, " thấm " các bạn ... Pha học , nếu không còn ở Xì Gòon , đọc chơi , phê nha ...!

“Hồi 54, cả trăm ngàn dân di cư mang theo đủ loại kiểu sống bó trong luỹ tre làng đem nhét hết vô mảnh đất nhỏ xíu này, cũng gây xáo trộn cho người ta chứ. Phong tục, tập quán, ở đất người ta mà cứ như là ở đất mình. Nhưng người Sài Gòn chỉ hiếu kỳ một chút, khó chịu một chút, rồi cũng xuề xoà đón nhận.
Lúc đầu tụi bạn ghẹo tôi là “thằng Bắc kỳ rau muống”. Con nít đổi giọng nhanh mà, trong nhà giọng Bắc, ra ngoài giọng Nam. Thế là huề hết. Rủ nhau đi oánh lộn phe nhóm là chuyện thường. Khỏi cần biết đúng sai, mày đánh bạn tao, thì tao đánh lại, oánh lộn tưng bừng. Vài ngày sau lại rủ nhau đi xem xinê cọp. Dễ giận dễ quên.
Hè, tụi bạn về quê, Bến Lức, Vĩnh Long, Kiến Hoà… Cũng chia tay hứa hẹn, tình cảm ra rít : “Tao về quê sẽ mang lên cho mày ổi xá lỵ, xoài tượng…” Tôi ngóng cổ chờ bạn, chờ quà. Thực ra, tôi thèm có quê để về.


  - Sai gon 1Tết đến, thầy cô, bạn bè về quê, nhiều người Sài Gòn xôn xao về quê. Tôi ở lại Sài Gòn mà thấy mình vẫn không phải dân Sài Gòn. Vậy ai là dân Sài Gòn chính hiệu đây ? Chẳng lẽ phải tính từ thời mấy ông Pétrus Ký hay Paulus Của ?
Sài Gòn trẻ măng, mới chừng hơn 300 tuổi tính từ thời Chúa Nguyễn xác lập chủ quyền ở đây. Sài Gòn khi cắt ra khi nhập vào, to nhỏ tuỳ lúc. To nhất khi nó là huyện Tân Bình, kéo dài đến tận Biên Hoà. Nhỏ nhất là vào thời Pháp mang tên Sài Gòn. Ngay trước 1975, Sài Gòn rộng chừng 70km2, có 11 quận, từ số 1 – 11. Hồi đó Phú Nhuận, Tân Bình, Thủ Đức… còn được xem là nhà quê (tỉnh Gia Định). Bây giờ Sài Gòn rộng tới 2.000km2.
Sài Gòn đắc địa, có cảng nối biển, là đầu mối giao thương quốc tế, tiếp cận văn minh Tây phương sớm. Dân Sài Gòn không có địa giới rõ rệt. Nói tới họ có vẻ như là nói tới phong cách của dân miền Nam. Họ là những lưu dân khai phá, hành trang không có bờ rào luỹ tre nên tính tình phóng khoáng, trọng nghĩa khinh tài, nói năng bộc trực… Ai thành đại gia thì cứ là đại gia, ai bán hàng rong thì cứ bán.
Sài Gòn không tự hào mình là người thanh lịch, không khách sáo, không mời lơi. Họ lấy bụng đãi nhau. Sài Gòn có mua bán chém chặt ? Có, đúng hơn là nói thách. Cứ vô chợ Bến Thành xem mấy bà bán mỹ phẩm, hột xoàn hét giá mát trời ông Địa. Không cứ khách tỉnh, dân Sài Gòn lơ mơ cũng mua hớ như thường.
  - Sai gon 2Ít nơi nào nhiều hội ái hữu, hội tương tế, hội đồng hương như Sài Gòn. Có máu lưu dân trong người, dân Sài Gòn thông cảm đón nhận hết, không ganh tị, không thắc mắc, không kỳ thị. Người ta kỳ thị Sài Gòn, chứ Sài Gòn chẳng kỳ thị ai.
Nhiều gia đình người Bắc người Trung ngại dâu ngại rể Sài Gòn, chứ dân Sài Gòn chấp hết, miễn sao ăn ở biết phải quấy là được.
Dân Sài Gòn làm giàu bằng năng lực hơn là quyền lực. Người ta nói “dân chơi Sài Gòn”. Trời đất ! Sài Gòn mà “tay chơi” cái nỗi gì. Tay chơi dành cho những đại gia giàu lên đột xuất từ đâu đó đến. Sài Gòn a dua thì có, nhưng a dua biết chọn lọc. Coi vậy chứ dân Sài Gòn đâu đó còn chút máu “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”. Cứ xem dân Sài Gòn làm công tác xã hội thì biết, cứu trợ lũ lụt thấy người ta lạnh quá, cởi áo len đang mặc tặng luôn. Họ làm vì cái bụng nó thế, chứ không phải vì PR, đánh bóng bộ mặt.
Biết bao văn nghệ sĩ miền Bắc, miền Trung vào đất này “quậy” tưng, tạo ra cái gọi là văn học miền Nam hậu 54 coi cũng được quá chứ ? Nhạc sĩ Lam Phương, quê Rạch Giá, mười tuổi đã lưu lạc lên Sài Gòn kiếm sống. Năm 17 tuổi nổi danh với bản Kiếp nghèo và khá giả từ đó.
Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ, chạy xe lỡ va quẹt nhau, giơ tay chào ngỏ ý xin lỗi là huề. Những thói quen này giờ đây đang mất dần, nhưng dân Sài Gòn không đổ thừa cho dân nhập cư. Họ cố gắng duy trì (dù hơi tuyệt vọng) để người mới đến bắt chước. 9 Sai gon 3Chợ hoa là một chút văn hoá của Sài Gòn, có cả nửa thế kỷ nay rồi, có dân nhập cư nào “yêu” hoa mà ra đó cướp giựt hoa đâu.
Sài Gòn nhỏ tuổi nhiều tên, nhưng dù thế nào Sài Gòn vẫn là Sài Gòn. Nhiều người thành danh từ mảnh đất này. Sài Gòn nhớ không hết, nhưng mấy ai nhớ đến chút tình của Sài Gòn ? May ra những người xa Sài Gòn còn chút gì nhức nhối. Tôi có người bạn Bắc kỳ chín nút, xa Việt Nam cũng gần 40 năm. Tên này một đi không trở lại, vừa rồi phone về nói chuyện lăn tăn, rồi chợt hỏi : “Sài Gòn còn mưa không ?” – “Đang mưa”. Đầu phone bên kia thở dài : “Tao nhớ Sài Gòn chết… mẹ !” Sài Gòn nay buồn mai quên, nhưng cũng có nỗi buồn chẳng dễ gì quên.
Mới đây đi trong con hẻm lầy lội ở Khánh Hội, chợt nghe bài Kiếp nghèo vọng ra từ quán cóc ven đường. Tôi ghé vào gọi ly càphê. Giọng Thanh Thuý sao da diết quá: “Thương cho kiếp sống tha hương, thân gầy gò gởi theo gió sương…” Chủ quán, ngoài 60 cầm chồng báo cũ thẩy nhẹ lên bàn “Thầy Hai đọc báo…” Hai tiếng “thầy Hai” nghe quen quen… Tự nhiên tôi thấy Sài Gòn như máu chảy từ tâm, Sài
Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì xin nhập tịch.”


(Chôm của FB Anh Ba Quyết Liệt)

 Các bài viết trong tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”
http://thanggianhome.wordpress.com/cate.../thang-gia-nho-me/

thanggianhome.wordpress.com
Các bài viết trong tuyển tập "Những thằng già nhớ mẹ"
  (Mời xem tiếp phần dưới cùng trong bài post này )
  .__________________________________________

Mời xem đoạn phim ngắn về Giao Thông Sài Gòn Xưa của một thời VNCH, với một mớ hình Sài Gòn Xưa
Giao Thông Sài Gòn của Một Thời VNCH
(nhạc nền Loan Châu)
http://namrom64.blogspot.de/2014/05/phim-xua-ve-giao-thong-sai-gon-cua-mot.html








__________________________________________


Anh Ba Quyết Liệt Tôi sống ở Sái Gòn hơn 40 năm , gần nữa thế kỷ . Hơn nữa đời người , mà không biết mình có phải là" dân Sài Gòn " hong nữa , bởi cuối tuần , nếu Wởn thì dù tuốt khỏi sài Gòn ! Đôi khi nghĩ : " Sài Gòn bây giờ , đi để nhớ , chớ hỏng phải ... ở để thương !"


Minh Luan Nguyen ĐÃ LÀ DÂN VIỆT TỴ NẠN CS AI.. MÀ ...KHÔNG NHỚ Sài Gòn Trước 1975 CHỨ......HU..HU

 Lê Nhất Linh Hay quá Ròm ơi ! ... Anh cũng nhớ SG thấy mẹ luôn nè ...

 Trần Minh Tâm Bác làm em đọc xong đang ở TP.hcm mà nhớ Sài Gòn đứt ruột

 Huytien Huynh Tôi luôn ước mơ Sài Gòn đuợc gọi đúng tên và sống đúng phong cách của nó , dù thời gian sống và học ở SG không nhiều khoản 6 năm của thập niên 80 nhưng trong tôi luôn cảm nhận và yêu thương cái phong cách Sài Gòn , từ bác đạp xích lô đến cô bé bán trà đá ở bến xe miền đông làn đầu tiên đến SG mới gặp nhưng luôn đọng lại trong tôi một phong cách gần gủi đáng yêu . Bây giờ SG nát bét rồi ra đường toàn gặp những con người vô cảm , nghi ngờ , tư tưởng hơn thua nhau không thôi sẳng sàng chém giết nhau không suy nghĩ . Ôi SG - Quá buồn

 Zip Zippo 'Tao nhớ Sài Gòn chết mẹ". Nghe rất là Sài Gòn hén.
Zip Zippo Tác giả bài viết đã nêu ra một nhận xét giống như mọi người đã nhận xét về Sài Gòn. Đó là dân Sài Gòn không có óc kỳ thị. Vì thế nên nó mới là mảnh đất lành cho muôn chim về đậu, làm tổ.

 Nguyen Thuan Đọc mà thương Saigon quá đi thôi . Ta đang trong lòng Saigon , sao ta cứ nhớ tha thiết Saigon .Mấy mươi năm gắn bó với thành phố này , một ngày cũng là Saigon huống gì hơn 50 năm ?

 Nam Phong Nhớ sè gòn thí pà cố !

 Man Noad Nart Hay và nhớ Sài Gòn xưa của mình quá , o biết đến bao giờ mới quay lại cái thời ấy quá, tôi muốn mình trở thành lại cậu bé của xóm Hàng Keo Gia Định ngày nào

  Ròm thấy có một câu truyện ngắn về xóm Hàng Keo nè Man Noad Nart
Khu mua bán tấp nập Xóm Hàng Keo

http://thatsonchaudoc.com/.../TruyenNgan/AnhNamHangXen.htm


thatsonchaudoc.com

 Man Noad Nart Cám ơn A Nam ròm nhiều, đúng tên những người trong xóm cũ của tôi như Bà ba nhà lầu đi Mỹ và mất ở bển, tiệm sửa xe Đồng Sơn vẫn còn có Anh con trai bị mất 1 mắt....
 Minh Luan Nguyen Nói nào nghe nha tụi bây...không nhắc tới thì thôi ...Hể mà Tao nghe... Tụi bây mà nhắc tới Thày Gòn đó nghe ...là Tao không kềm được .nước mắt..Nó cứ tuôn ra như thác đổ...Tụi bây có biết hông.. nội.trong ngày đó tao buồn rầu hết sức... cơm nước chiều hôm đó nghen , trong bụng Tao không có tới một hột cơm dằn bụng,,,Tao không đụng tới một muỗng cà phê,canh khổ qua mà Tao bỏ công ra nấu nó ngon hết sức ngon luôn. hu..hu..hu... Sau này Tao ở nhà cà ngày ,Tao nghỉ tại sao mắc dịch gì mà minh phải buồn hoài vậy ..? Tao bèn lấy dĩa DVD karaoke mang ra ca một mình Tao rống ,tao nhãy điên khùng đủ thứ, chơi tiếp luôn bản Sài Gòn đẹp lắm ...liền vậy đó... Tụi bây có thấy Tao tững tửng hay... không .?....ha...ha ha hết....hu...hu...hu


Niem Khuc Cuoi mình đang sống tại SG mà đi xa mấy bửa là thấy nhớ da diết dù SG không còn như xưa nửa nhưng vẩn còn đó thấm đậm tình người


-:______________________________________
 Các bài viết trong tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”
http://thanggianhome.wordpress.com/cate.../thang-gia-nho-me/

 
 
Các bài viết trong tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”

Chuyện của một thời

Thằng bạn Việt kiều mới đây gửi mail cho tôi: “ … Sàigòn dạo này còn nhiều xích lô không? Cứ đến những ngày tháng tư này, tao lại nhớ đến xích lô. Bây giờ, mày chạy 2 bánh nổi …  
Continue reading


Con gái rượu

Như con hổ già trong gánh xiếc bỗng nhiên nhớ rừng, người già thường cô đơn, dễ tủi. Họ cần sự cảm thông và chia sẻ, mỏng manh trước những bất cần. Tiện nghi vật chất hờ hững. Thế giới …  
Continue reading


Ai mua thơ tôi bán thơ cho…

Cô cháu gái hỏi tôi: “ Bác viết văn hay lắm. Chắc bác làm thơ cũng hay”. Con bé này giỡn chơi, 22 tuổi đầu, thi đâu đậu đó, tưởng thơ văn là bài luận mẫu, dễ như nhón hạt …
 Continue reading


Ông thầy Việt văn

Tôi hận ông thầy Việt văn lớp 11. Ổng chơi không đẹp khi bắt tụi tôi học thuộc lòng bài thơ “Kẻ Sĩ” của Nguyễn Công Trứ. Đó là bài hát nói gieo vần vô kỷ luật nhất mà tôi …  
Continue reading


Khổng Tử nổi trôi giữa đời thực dụng

Bàn về chữ Hiếu, Khổng Tử nói : « Ngày nay, nhiều người cho rằng nuôi được cha mẹ là có hiếu. Thế nhưng ngay cả chó, ngựa cũng được nuôi dưỡng như thế. Nếu người ta không tỏ được lòng kính …
 Continue reading


Nụ cười thần thánh

Ngành du lịch VN đã có thời chọn nụ cười làm biểu tượng của “Việt Nam- Điểm đến của thiên niên kỷ mới”. Nhưng nụ cười đã đá hậu ngành du lịch.Cô người mẫu “Nụ cười Việt Nam” sau này …
 Continue reading


Già đầu mới mê nhạc sến

Hồi nhỏ tôi mơ làm…kép cải lương. Ước mơ “khủng” này không xuất phát từ giọng ca đầy “tiềm năng” của tôi mà đơn giản vì… tiền. Một thằng nhóc 8- 9 tuổi mơ số tiền lớn cỡ cát xê …
 Continue reading


Câu chuyện trồng hoa

Tôi dốt về hoa lá cỏ cây, dốt bẩm sinh, dốt tận cùng bằng số… Nếu ai đó chỉ cho tôi một loài hoa, nói tên, kể chuyện về nó, quay đi quay lại là tôi quên sạch. Trong võng …  
Continue reading


Những thằng già nhớ mẹ

Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho Ngày -của- Mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ …  
Continue reading


Nẫu cả người…(Nẫu)

Tôi không phải dân Nẫu. Thằng bạn Việt kiều Ý gốc Nẫu xúi tôi viết về Nẫu, kèm theo lời khuyên (răn đe?), nên tham khảo những bài do người Nẫu viết. Không ! Tôi chẳng cần tham khảo sách …  
Continue reading


Áo xưa dù nhầu

Đầu thập niên 70, dân Sàigòn xôn xao với bộ phim “Doctor Zhivago”. Tôi đã đọc truyện và xem phim. Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông bác sĩ này lại yêu một lúc đến hai bà, mà yêu …  
Continue reading


Món ăn dĩ vãng

Ông già cháo huyết hay bà cháo lòng có khác gì “những người muôn năm cũ”. Họ là phần ký ức nhỏ trong một khoảng hành trình nào đó của đời người, đầy nhọc nhằn biến động, gắn liền với …  
Continue reading


Kiều lão Đà Lạt

Lang thang ở Đà Lạt, tôi có cái thú, đoán xem người nói chuyện với mình có phải là dân gốc Đà Lạt không. “Gốc” ở đây hiểu là nếu không sinh ra, thì ít ra cũng lớn lên và …
 Continue reading


Đôi lời…



Tôi viết báo cũng được gần 20 năm. Viết tài tử, vui viết buồn ngưng, có khi viết liên tục vài ba tháng, có khi ngưng vài ba năm. Mới đầu là dịch, rồi viết, mà chỉ viết quanh quẩn …  
Continue reading




2 nhận xét:

  1. Oi, Saigon xua...chi con hoai niem voi bao hoai bao tuoi tre, bao anh mat ,nu cuoi,nhung buoi chieu tan hoc,nhung con mua bat chot,nhung ta ao dai,nhung chieu bat pho Le loi, Tu do, Nghuyen Hue.....Roi bao sau tham,mat mat ,chia lia.....

    Trả lờiXóa

Hình ảnh xưa gom về từ mọi nơi trên mạng Net ,không phải của Ròm ,không thuộc về Ròm .Các bạn cứ tự nhiên lấy về để xem ,để cho bạn của các bạn xem hay làm tư liệu ..... sao cũng được hihi .Phần nhiều hình xưa từ trước 1975 và một ít hình xưa thuộc về cận sau 75 . Về nguồn hình đem về thì có cái có có cái không đó là do khi có khi không và "quên" cái việc "Nguồn Hình" hehehe Thông cảm nha .

Bấm vào dưới avata "Tham gia trang web này " để có thể biết bài mới của Ròm

Dùng những mã code này để có thể cài vào còm ở nhà Ròm

Link ==> <a href="URL">TEXT</a>

Hình ảnh ==> [img]URL[/img]

Youtube clip ==> [youtube]URL[/youtube]

Nhạc của Tui ==> [nct]URL[/nct]

Thư Mục bài post hình xưa của FB Nam Ròm

Đây là  thư mục cho trang nhà của Ròm bên FB ,với mục lục những gì Ròm đã post các bạn có thể dể dàng tìm thấy được những gì mình muốn xem .====> Bấm vào đây <====  ******* _____________________________________

Những bài đăng trong tầng lầu này